Làm con rể hiếu thảo 20 năm, tôi "điếng người" khi biết được kế hoạch chia tài sản của bố vợ

Thùy Anh |

Sau khi biết dự định của bố vợ, tôi hoài nghi liệu tôi có phải người thừa trong gia đình này?

Tôi, một người đàn ông được hàng xóm khen ngợi là "con rể mẫu mực", vô tình nhìn thấy được kế hoạch cuối đời của bố vợ vào một đêm khuya. Lúc đó, tôi như bị sét đánh. Tức giận và thất vọng đan xen, một nỗi cay đắng khó tả dâng lên trong lòng.

Tôi tên là Lý Cường, hiện đang sống tại Hồ Bắc, Trung Quốc. Tôi đã kết hôn với vợ mình được hơn 20 năm. Trong những năm qua, tôi đã nỗ lực hết mình để đóng vai một người chồng tốt, người cha tốt, người con rể tốt. Đặc biệt tôi đối xử với bố mẹ vợ như cha mẹ ruột của mình. Ông bà ngoại cũng khá hài lòng và thường khen tôi là người con rể tốt trước mặt người thân, bạn bè.

Tuy nhiên, gia đình tưởng chừng như hòa thuận và hạnh phúc này lại ẩn chứa một bí mật bất ngờ. Đó là một đêm tôi chỉ nhà muộn do làm thêm giờ. Khi tôi đến nhà thì vợ con đã đi ngủ. Tôi lặng lẽ bước vào phòng ngủ, chuẩn bị nằm xuống nghỉ ngơi. Lúc này, tôi tình cờ nghe thấy bố vợ đang nói chuyện với ai đó ở phòng bên cạnh.

Vì tò mò, tôi lặng lẽ bước tới cửa và áp tai vào cửa để nghe lén. Mặc dù giọng của bố chồng rất thấp nhưng tôi vẫn có thể nghe thấy một số ý. Ông đang nói chuyện với một người lạ về kế hoạch cho phần đời còn lại của mình. Kế hoạch đó khiến tôi bất ngờ.

Làm con rể hiếu thảo 20 năm, tôi

Bố vợ thực ra đã có ý định để lại tài sản cho cháu nội sau khi ông qua đời, thay vì cho gia đình chúng tôi, những người đã vất vả chăm sóc cháu trong nhiều năm. Ông thậm chí đã tìm được luật sư và đang chuẩn bị lập di chúc. Nghe đến đây, tôi như bị sét đánh, trong lòng dâng lên tức giận.

Tôi không tin nổi trở về phòng ngủ, nằm trên giường trằn trọc mãi không ngủ được. Tôi không hiểu tại sao bố vợ lại có quyết định như vậy. Chúng tôi luôn hiếu thảo với ông, đã cố gắng hết sức để chăm sóc và chia sẻ. Nhưng ông đáp lại công sức của chúng tôi bằng cách cho cháu trai tài sản.

Ngày hôm sau, tôi thử hỏi chuyện chia tài sản với bố vợ nhưng ông lảng tráng và nói rằng tôi không cần tôi can thiệp. Nhìn thấy sự thờ ơ của ông, sự tức giận và thất vọng của tôi càng dâng lên. Tôi bắt đầu tự hỏi, bao năm qua tôi có vị trí gì trong gia đình này? Sau tất cả, tôi cũng chỉ là người ngoài?

Những ngày sau đó, tôi luôn trăn trở về vấn đề này. Vợ tôi nhận thấy sự bất thường nên đã chủ động hỏi, tôi cũng không giấu tâm sự của mình. Sau khi nghe, vợ tôi an ủi có lẽ bố có kế hoạch khác, chúng tôi nên tôn trọng quyết định của ông. Qua một hồi suy nghĩ, tôi dần bình tĩnh lại.

Tôi nhận ra rằng dù bố vợ có quyết định thế nào thì tôi cũng không thể vì thế mà không hoàn thành nghĩa vụ của mình. Suy cho cùng, ông ấy là bố vợ và là một phần của gia đình chúng tôi. Tôi nên đối mặt với vấn đề này bằng lý trí hơn.

Làm con rể hiếu thảo 20 năm, tôi

Vì vậy, tôi quyết định trút bỏ sự tức giận và thất vọng. Tôi bắt đầu quan tâm đến cuộc sống và sức khỏe của bố nhiều hơn, đồng thời cố gắng dùng hành động để thu hẹp khoảng cách giữa hai bố con. Dù bố vợ vẫn giữ khoảng cách nhất định nhưng tôi có thể cảm nhận được ông đang dần chấp nhận những thay đổi của tôi.

Thời gian trôi qua, tôi dần dần thoát ra khỏi "cái bóng" trong lòng mình. Tôi hiểu một sự thật: Mỗi thành viên trong gia đình đều có những ý tưởng và kế hoạch riêng của mình. Chúng ta không thể thay đổi quyết định của họ, nhưng chúng ta có thể chọn thái độ đối mặt. Tôi chọn dùng tình yêu thương và lòng bao dung để giải quyết vấn đề, vì tôi tin rằng chỉ có cách này gia đình chúng tôi mới thực sự hòa thuận và hạnh phúc.

Bây giờ nhìn lại, trải nghiệm đó đã giúp tôi trưởng thành hơn rất nhiều. Tôi đã học cách giải quyết những xung đột, vấn đề trong gia đình, đồng thời học được cách trân trọng thời gian dành cho người thân.

Theo Sohu

Đường dây nóng: 0943 113 999

Soha
Báo lỗi cho Soha

*Vui lòng nhập đủ thông tin email hoặc số điện thoại